Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Cau chuyen nguoi rom Norway

Câu chuyện người rơm Norway, còn được gọi là "vô nhân".


Chân dung một cô gái Việt Nam

Căn phòng nằm trên bờ con sông con Askerelva chảy qua trung tâm thủ đô Oslo. Qua cửa kính ra ban-công, Diễm nhìn những cây phong lá úa vàng soi bóng trên nước, tưởng tượng nếu đây là một căn phòng trong ký túc xá sinh viên, với người yêu bên cạnh, thì thơ mộng biết bao.

Tranh "Cô gái u sầu" của Nguyễn Trọng Kiên.

Nhưng bây giờ trước mặt nàng là ông cảnh sát di trú và bên phải là một người con gái, cỡ tuổi Diễm. Cô xin tầm trú. Trước khi lên đây, một bà cảnh sát đã khám xét người và hành lý của cô. Bà muốn tìm biết cô gái thật sự là ai, tên tuổi thật là gì, nhà cửa thật ở đâu. Trong ba bốn năm gần đây, nẩy ra một hiện tượng mới là mỗi năm có vài chục người Việt Nam tới xin tầm trú tại Na-uy, không một người nào là… người thật. Báo chí Na-uy gọi họ là ingen person, tương đương với nobody, Diễm và các đồng nghiệp thông dịch viên dịch đùa từng chữ là ‘vô nhân’. Trong cái túi xách nhỏ, có hình hai bàn chân, bà cảnh sát chỉ moi ra được một cái quần tây, một áo thung, một xú-chiêng, hai xì líp, một típ kem đánh răng, một bàn chải. Chân dung thật của cô gái không nằm trong cái túi xách. Bây giờ Diễm dịch cho ông cảnh sát thẩm vấn.

“Cô tên gì?” ông cảnh sát hỏi, sau khi bật máy PC.

“Nguyễn Thị Vân.”

“Ngày sanh?”

“25.12.1988.”

“Như vậy là cô sanh vào lễ Giáng Sinh và năm nay cô 16 tuổi?” ông cảnh sát chiếu ánh mắt nghi ngờ trên cô gái ngồi trước mặt. Diễm đoán người đồng hương này nếu không già bằng Chúa Cứu Thế thì ít nhất phải hai mươi lăm tuổi. Nàng biết theo luật lệ hiện hành, trẻ vị thành niên được nhiều đoàn thể can thiệp và bảo vệ, và nếu được chấp thuận tị nạn thì có thể kéo thêm cha mẹ, em út. Nhưng Diễm đoán lầm về vụ kéo thêm cha mẹ:

“Tên cha?” ông cảnh sát hỏi tiếp.

“Nói chung… Tôi không có cha.”

“Tên mẹ?”

“Tôi không có mẹ.”

“Ít nhất cũng có một người sanh ra cô chớ?”

“Tôi mồ côi từ nhỏ, không biết gì cả…”

“Cô có giấy tờ gì không, như sổ thông hành, căn cước chẳng hạn?”

“Không.”

“Không có giấy thông hành, làm thế nào cô có thể đi ra khỏi Việt Nam, và qua bao nhiêu biên giới tới đây được?”

“Không biết. Người ta đưa tôi đi.”

“Người ta là ai?”

“Nói chung nà người giắt đi đấy.”

“Có khi nào họ đưa qua trạm kiểm soát biên giới không?”

“Tôi không biết đâu là biên giới.”

“Cô rời khỏi Việt Nam bao giờ?”

“Không nhớ.”

“Cô nói phỏng chừng cũng được,” ông vẫy vẫy những ngón tay như con chim bay “một năm, một tháng, hay một tuần?”

“Khoảng một tháng.”

“Cô nhớ đã đi qua một thành phố nào đặc biệt, ví dụ Paris, Berlin, Bắc Kinh?”

“Không nhớ. Không biết.”

Suốt hai tiếng đồng hồ với hàng trăm câu hỏi, người cảnh sát chỉ nhận được một câu trả lời rất ư thoải mái “không biết.” Chạm phải những lời nói dối quá xấc xược, ông đỏ gay mặt như người bị xúc phạm nặng, nhưng lấy lại bình tĩnh, gõ vào máy vài dữ kiện vu vơ. Thấy hồ sơ sơ sài quá, ông ta cố gắng nhắc lại lần thứ ba một câu hỏi:

“Cô nói lại tôi nghe, cô từ Việt Nam tới Na-uy bằng phương tiện gì?”

Cô gái chắc đã được học tập kỹ, dư biết rằng ông cảnh sát muốn truy ra hãng máy bay chuyên chở để qui trách nhiệm, nên quay sang thông dịch viên nói:

“Chị lói với ló nà em đi bộ từ Cao Bằng sang Trung Quốc đấy, dzồi từ Trung Quốc đi bộ sang Nga, từ Nga sang đây bằng xe thùng đấy… Ðã lói mí ló dzồi mà cứ hỏi mãi thế!”

Diễm dịch lại câu nói, bỏ câu ‘chị lói với ló’ đi – vì nàng biết nó ngắn ngủi thế mà không tài nào dịch hết ý được. Ông cảnh sát ghi vào hồ sơ lời khai, chẳng cần biết đoạn đường từ Cao Bằng sang Nga dài bao nhiêu dậm, đi bộ mấy năm. Rồi ngẩng đầu lên hỏi theo đúng thủ tục:

“Cô muốn gì tại Na-uy?”

“Xin tị lạn.”

“Lý do tị nạn?”

“Nói chung nà ở Việt Nam đói quá.”

“Tại sao lại chọn Na-uy làm nơi tị nạn?”

“Nói chung nà nghe người ta bảo ở La-uy sướng thì trả tiền cho đường giây đưa đi.”

“Cô phải trả bao nhiêu tiền?”

“Lăm ngàn đô.”

“Số tiền này từ đâu cô có, nếu cô đói?”

“Có cái ông gần nhà thấy tôi khổ thương hại cho tiền đi.”

“Ông ấy tên gì?”

“Không biết.”

“Ðịa chỉ?”

“Bên cạnh nhà tôi.”

“Hồi nãy cô nói vô gia cư, từ nhỏ sống ở ngoài đường?”

“Thì ở gần nhau ngoài đường.”

Diễm nghĩ bụng nếu có một nơi mà người vô gia cư có nhiều tiền như thế và hảo tâm như thế nhất định nàng sẽ tới đó xin tị nạn. Nhưng ông ta khoanh tay, ngả lưng ra đằng sau như muốn thư dãn, rồi bấm nút ‘print’ vào máy PC. Bên ngoài ban-công một con bồ câu đáp xuống, thấy bóng nhiều người, lại bay đi.

Ông cảnh sát đưa cô gái xuống phòng căn cước dưới tầng trệt để chụp hình, lăn tay, làm thẻ căn cước tạm. Diễm cũng là dân tị nạn – mệnh danh là ‘thế hệ thứ hai.’ Thấy cảnh này, Diễm nhớ lại những câu chuyện gian truân, bi hài mà ‘thế hệ thứ nhất,’ cha mẹ nàng, kể về chuyến vượt biên hai mươi sáu năm về trước, lúc nàng chưa sanh ra.

Nhiều người hỏi tại sao phải liều mạng như vậy? Cha mẹ có một câu trả lời khá đặc biệt, tương đối khiêm nhường hơn phần đông – khát khao tìm một mảnh đất có thể lương thiện mà sống. Ông bà đã tìm được một mảnh đất như thế và sanh ra Diễm trên mảnh đất như thế. Diễm thừa hưởng tấm lương thiện như suối nhận nước mạch từ đỉnh núi cao tinh tuyền. Diễm không biết nói dối – gần như. Nói ‘gần như’ là để trừ những lần như mẹ hỏi có bồ chưa nói chưa, bố hỏi mua cái cà-vạt cho bố bao nhiêu nói nửa giá, bạn trai hỏi em giận cái gì, nói không có gì cả…

Ông cảnh sát cầm từng ngón tay của cô gái lăn trên tấm kính đục, khi hình dấu tay hiện rõ nét và đầy đủ trên màn ảnh máy vi tính, với tín hiệu ‘Ready’, ông nhấn bàn đạp. Diễm nhìn những ngón tay thon khá đẹp của cô gái, tự hỏi tại sao cô có thể nói dối một cách tự nhiên như thế. Và Diễm cảm thấy một nỗi chán nản xen lẫn hổ thẹn về người cùng màu da.

Một chiều đầu mùa đông. Trận tuyết đầu tiên trong thành phố khiến đường xá hỗn loạn vì tai nạn xe cộ. Diễm rút trong cặp đi làm ra tờ báo cũ đọc lại, cho qua thời gian trôi rất nhanh mà xe buýt chạy rất chậm, và bụng bắt đầu đoi đói. Tin có nghi vấn ông Arafat chết vì bị đầu độc; tin tuyết lở ở Miền Tây khiến 60 chiếc xe bị kẹt giữa đường; tin cảnh sát bắt được chín người trong một băng ăn cắp toàn người Việt Nam, hoành hành từ nhiều năm trên toàn quốc. Số thiệt hại cho các cửa tiệm lên đến nhiều chục triệu. Các mặt hàng được băng đảng này ưa chuộng là dao cạo Gillette, mỹ phẩm L’Oréal, nhất là thuốc quệt lông mày và tô mắt, có cả dầu cá. Chưa bắt được người đầu sỏ của tổ chức, nhưng trong số những người bị bắt có một người đàn bà tầm trú can dự vào 19 vụ có tang chứng, người này đã có bốn tiền án ăn cắp. Chuông điện thoại reo. Cảnh sát di trú cần Diễm đi thông dịch gấp. Cảnh sát hẹn mang xe đón đường xe buýt để rước Diễm đi ngay. Diễm moi gói bánh mì ăn dở ra ăn; nếu không bị kẹt xe, giờ này nàng đang ăn cơm với cha mẹ ở nhà, mẹ nói hôm nay sẽ làm món canh bí rợ.

Cô cảnh sát di trú mặc thường phục chiều nay sẽ gặp một người đàn bà trong tù để thông báo lệnh trục xuất. Khi người tù xuất hiện trước cửa phòng tiếp khách, Diễm thấy mặt quen quen. Người thiếu phụ nặng nề ngồi xuống ghế bành, một tay đặt lên bụng lớn. Diễm để ý đến sự kiện nhỏ là trong căn phòng bây giờ có ba người đàn bà. Cô cảnh sát tự giới thiệu xong, mỉm cười hỏi cô tù, Diễm dịch lại:

“Cô khỏe không?”

“Khỏe.”

“Bao giờ sanh?”

“Hai tháng nữa.”

Cô hắng giọng:

“Hôm nay tôi đến đây để nói về một việc khác, không liên quan gì tới việc trộm cắp,” cô cảnh sát nói trong khi mở một cái kẹp hồ sơ bằng nhựa trong, lấy ra một tờ giấy. “Tôi đến để báo cho cô biết về lệnh trục xuất.”

Người thiếu phụ mang bầu mặt không biến sắc, bàn tay vẫn để trên bụng, cánh tay kia vẫn để xuôi theo đùi trên ghế da. Cô cảnh sát đưa cho Diễm tờ quyết định của bộ Nội Vụ, bảo dịch miệng cho đương sự.

Diễm dịch xong, đưa tờ giấy cho người con gái tên Vân ký tên. Bây giờ nàng đã nhớ ra đây là cô gái xin tầm trú vào đầu mùa thu. Nàng nhớ ra bàn tay đang đặt trên bụng kia đúng là bàn tay đẹp đặt trên tấm kính mờ để lấy dấu. Bàn tay táy máy trong bốn tháng nay làm điêu đứng các siêu thị và cửa hàng khắp nước. Lại cùng một cảm giác gờm nhớm len vào lòng Diễm.

Cô cảnh sát cất tờ quyết định vào kẹp. Lấy một tờ giấy khác, cầm bút như sẵn sàng ghi chép.

“Xin cô nghe đây,” cô cảnh sát mở đề cho một cuộc thẩm vấn cuối cùng. “Cô không đủ lý do xin tị nạn, cộng thêm việc phạm pháp, cô không có con đường nào khác ngoài đường trở về nơi cô đã ra đi.”

“Thế thì trả tôi về Ðức.”

“Tại sao lại Ðức? Cô đi từ Việt Nam mà!”

“Tôi từ bên Ðức sang…”

“Trong hai lần thẩm vấn trước đây cô nói từ Việt Nam, đi bộ sang Trung Quốc rồi sang Nga. Bây giờ lại nói từ Ðức sang. Lời nào là thật?”

“Cái thai lày của một thằng Ðức.”

“Nhiều lần chúng tôi đã hỏi cha của thai nhi là ai, cô đều nói là không biết.”

“Không biết… thật đấy. Nói chung nà đêm không thấy mặt.”

“Dù cô không biết gì hết, không biết mặt người ngủ chung, không biết mình là ai, không biết cha mẹ là ai, không biết từ đâu tới, chúng tôi vẫn có cách tìm ra cô là ai. Và chúng tôi sẽ liên lạc với tòa đại sứ Việt Nam cấp giấy cho cô về Việt Nam.”

“Lói thật cũng chết, lói dối cũng chết…” người tù nói nhanh, rồi lại vội nói “Chị đừng dịch cho ló nghe nhá!”

“Cô ấy nói gì?” thấy Diễm không dịch câu nói của người đối thoại, cô cảnh sát hỏi.

“Cô ấy đổi ý, không muốn tôi dịch câu vừa nói.”

Cô cảnh sát nhỏ giọng nói với người đàn bà mang thai:

“Xin cô cộng tác với chúng tôi để tiến hành cho sớm việc hồi hương, tránh cho em bé khỏi sanh ra trong tù.”

“Tôi cũng không muốn sanh con trong tù…”

“Vậy tên thật cô là gì? Ðịa chỉ?…”

Người tạm gọi là ‘Vân’ không trả lời. Diễm bỗng thấy nét mặt của Vân mềm ra, như có một lớp sáp vừa tan để lộ cảm giác – khuôn mặt của một con người. Bất cứ tên tuổi cô là gì, đây là một người mẹ. Người mẹ đặt cả hai tay lên bụng, cúi xuống lẩm bẩm:

“Con tôi sinh trong tù à?”

Rồi im lặng. Diễm cảm thấy xót xa trong lòng. Cảm giác gờm nhớm từ bốn tháng nay biến thành một cảm giác ân hận. Diễm nghĩ đến thân phận chính mình – sở dĩ mình sống nhởn nhơ được, buổi sáng đứng bán nhà thuốc tây, buổi chiều đi nhảy aerobic, lâu lâu đi thông dịch lấy ngoại tài mua son phấn không cần ăn cắp… là vì cha mẹ mình đã chọn được con đường đúng ý nguyện: tới một nơi có thể lương thiện mà sống được. Không, không phải cha mẹ chọn. Ðó là Trời ban. Ba chục năm nay, bây giờ ‘Kho Trời’ đã khóa. Nếu cha mẹ nàng chậm chân, không chừng giờ này Diễm cũng là một người mở miệng bằng câu không biết, và không từ làm bất cứ việc gì để sinh tồn.

Lợi dụng lúc cô cảnh sát nói chuyện với bà gác tù, Diễm phá chút qui củ thông dịch, đưa tay bắt bàn tay mềm và ẩm của Vân, chúc may mắn và ai ủi vài câu. Vân tỏ ra cảm động. Cuối cùng, nghĩ tới mai mốt Vân lên máy bay về Việt Nam, Diễm ái ngại hỏi:

“Liệu người lương thiện có sống được ở Việt Nam không?”

“Nương thiện nà cái gì?”

© Tâm Thanh

© Đàn Chim Việt

UKBA dinh cong

http://www.thesun.co.uk/sol/homepage/news/3956016/Dopey-French-firm-guards-our-borders.html

Thứ tư tuần tới cửa khẩu vào nước Anh qua cảng Calais có nguy cơ bị mở tung, giống tình trạng hồi năm ngoái khi nhân viên UKBA đã có trên 300 xe và 13.000 người vào Anh mà không có ai kiểm tra giấy tờ.

Bộ trưởng nội vụ Theresa May đang tính trả 7 triệu bảng để thuê công ty Pháp Eamus Cork Solutions (ECS) kiểm tra cửa khẩu trong ngày giới chức Anh đình công vào tuần sau.

Bộ nội vụ cũng huy động công chức tình nguyện ra làm việc ở cửa khẩu.

Thế nhưng lãnh đạo của UKBA thì nói những người đó chỉ giúp làm các việc phụ chứ không trực tiếp xét hộ chiếu, và các sĩ quan biên phòng nói giải pháp đó là "rẻ tiền và là nguy cơ cho an ninh quốc gia".

Bất kể cuộc đình công có diễn ra hay không, UKBA vẫn đang phải chịu áp lực cắt giảm 5.200 nhân viên trong vòng 5 năm tới.

Cửa khẩu cảng biển ở Dunkirk từ 39 sĩ quan biên phòng nay xuống chỉ còn 7 người làm việc.

Một công ty tư nhân cũng được dự kiến sẽ làm thay việc của UKBA trong ngày đình công là Serco, tập đoàn quản lý hệ thống đường tàu điện trên cao ở Dockland, phía đông nam London.

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

Pha duong day dua nguoi

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20111124-phap-pha-vo-them-mot-duong-day-dua-nguoi-viet-nhap-cu-trai-phep-sang-anh

Pháp phá vỡ thêm một đường dây đưa người Việt nhập cư lậu sang Anh

Những người nhập cư trái phép trốn trong thùng xe tải khi đang vượt biên vào Anh. Ảnh: Đại sứ quán Anh cung cấp
Những người nhập cư trái phép trốn trong thùng xe tải khi đang vượt biên vào Anh. Ảnh: Đại sứ quán Anh cung cấp
(DR)

Mai Vân

Theo nguồn tin cảnh sát Pháp vào hôm qua, 23/11/2011, thêm hai đường dây đưa người nhập cư lậu vào Anh Quốc đã bị phá vỡ tại Pháp. Tuyến quan trọng nhất chuyên đưa người Việt Nam, còn tuyến thứ hai dành cho người Ukraina. Hơn 20 người đã bị câu lưu, tại Pháp và tại Đức.

Đường dây đưa người Việt Nam đã bị phát hiện nhờ thông tin mật báo của cảnh sát tư pháp Berlin, chuyển lên cho cơ quan cảnh sát châu Âu Europol.

Theo nguồn tin cảnh sát biên phòng Pháp, những người nhập cư trái phép nói trên đã đến Cộng hoà Séc hay Hungary một cách hợp pháp. Đây là hai ngõ vào không gian Schengen. Tại đấy họ được trao cho một hộ chiếu thật bị đánh cắp, kèm theo một visa giả để vào Đức. Khi vào Đức rồi thì những tài liệu này bị mạng lưới đưa người lấy lại.

Hành trình từ Đức qua Pháp được thực hiện theo hai phương thức. Với phương thức VIP, giá từ 18.000 đến 30.000 euro, đường dây phục vụ từng người, cho họ đi theo những chiếc xe tải mà tài xế là đồng lõa của đường dây.

Còn với phương thức thứ hai, gọi là "giá hạ" (low cost), người đi chỉ đóng từ 3.000 đến 6.000 euro, nhưng phải tự tìm xe chở đến thành phố Angres (miền Bắc Pháp), để rồi từ đó tự tìm cách sang Anh.

Trong một chiến dịch triển khai vào hôm 22/11, cùng lúc ở Pháp và Đức, 18 người trong đường dây đã bị bắt ở Pháp và 2 người khác ở Đức. Cảnh sát cũng tịch thu nhiều máy vi tính và đang khai thác các dữ liệu.

Đường dây thứ hai mang tên "Tchernobyl", chuyên đưa người Ukraina vào không gian Schengen rồi qua Anh, đã bị phá vỡ nhờ thông tin của cảnh sát Ba Lan. Người đi trả 3.000 euro để đánh đổi lấy hộ chiếu Ba Lan, những hộ chiếu bị đánh cắp hay được mua lại. Họ dễ lọt lưới cảnh sát nhờ nét giống hao hao giữa chủ nhân hộ chiếu và người nhập cư. Người Ukraina đi bằng xe lửa hay xe ca đến miền Bắc nước Pháp đề rồi tìm cách sang Anh. Cảnh sát Pháp bắt 8 người trong đường dây này.

Cảnh sát Pháp cho biết từ đầu năm đến nay, đã có đến 162 đường dây đưa người như kể trên bị phá vỡ.

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

Doi tien bo noi vu


Đòi tiền UKBA

Đôi vợ chồng ở Croydon nhờ nghị sĩ quốc hội can thiệp và đòi được UKBA bồi thường tiền vì làm thất lạc hồ sơ xin thẻ định cư.

Hai vợ chồng lên kế hoạch đi du lịch Ai Cập và về quê ở Ba Lan cách xa ngày nộp đơn đến 15 tuần, và theo lệ thì khi cần lại hộ chiếu để đi đâu chỉ cần báo trước 10 ngày, thế nhưng sự thể đã không như vậy.

Khi gặp sự thờ ơ của các cán bộ của UKBA, họ đã nhờ nghị sĩ quốc hội đại diện cho khu vực của mình hỏi giúp.

MP Richard Ottaway liên lạc với UKBA và phát hiện ra là thậm chí cơ quan này còn không biết cả hộ chiếu lẫn hồ sơ của họ đang nằm ở đâu.

Rút cục là họ không thể thực hiện chuyến đi nghỉ như đã lên kế hoạch trong tháng Chín vừa rồi.

Nay thì UKBA đã tìm ra hồ sơ và trả lại hộ chiếu, đồng thời đề nghị bồi thường số tiến 1200 bảng mà ông bà Hoskin đã mất vì mua vé máy bay và tour du lịch.

Vụ việc này lại tô thêm một vết đen vào hình ảnh đang bị chỉ trích nặng nề của cơ quan chuyên trách về xuất nhập cảnh của Anh quốc.

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

Bo noi vu lung lay

Thêm một bài hay của TS Lê Mạnh Hùng về UKBA và Bộ nội vụ


Họ đi đâu rồi?
Wednesday, November 09, 2011 2:39:17 PM
Bookmark and Share


Lê Mạnh Hùng

Tuần này Anh Quốc mất một lúc ba viên chức cao cấp của Cơ Quan Biên Giới Anh Quốc (UK Border Agency) sau khi các vị dân biểu bắt đầu đặt câu hỏi về số “di dân biến mất” tăng vọt gấp bảy lần từ 18,000 tháng 11 năm 2010 đến 124,000 vào tháng 9 năm nay.

Các ông dân biểu hỏi làm sao mà cơ quan có nhiệm vụ kiểm soát lại mất liên lạc với một số di dân và người xin tỵ nạn chính trị bằng dân số của Cambridge. Các ông bà dân biểu đòi chính phủ phải điều tra.

Ðó là chuyện cuối tuần trước. Tuần này, bà Bộ Trưởng Nội Vụ Theresa May mới công nhận là bà đã ra lệnh cho thực hiện một chương trình thử nghiệm, kiểm soát giấy tờ ở biên giới một cách “thông minh hơn” bằng cách nới lỏng việc kiểm soát cho một số du khách từ Âu Châu sang. Nhưng sau đó, ngày sự việc càng to chuyện. Khi bị các đồng nghiệp ép hỏi, bà bộ trưởng thú nhận là không biết số những người được nhập cảnh không kiểm soát ở biên giới là bao nhiêu.

Sau đó bà bảo với Quốc Hội là trong khi bà cho phép một chương trình thử nghiệm “nhắm đến kiểm soát do tình báo dẫn đạo đối với những người có nhiều nguy cơ,” ông Brodie Clark, đứng đầu lực lượng kiểm soát biên giới, đã “cho phép việc nới lỏng kiểm soát biên giới rộng rãi hơn là sự cho phép của bộ trưởng.” Bà cũng công nhận: “Vì kết quả của hành động không được phép này, chúng ta sẽ không bao giờ biết bao nhiêu người đã vào nước này mà đáng lẽ phải bị ngăn chặn.”

Ðược thể, nhân vật đối lập của bà, mà người Anh vẫn quen gọi là bộ trưởng Nội Vụ “shadow” (tức là nhân vật được đảng đối lập chọn sẵn để nếu chính phủ này đổ họ sẽ lên cầm quyền và người đó sẽ là bộ trưởng Nội Vụ của Anh) bên đảng Lao Ðộng, bà Yvette Cooper đã lên án bà May là “thay vì tăng cường việc kiểm soát hàng năm, như các bộ trưởng Nội Vụ khác đã quyết tâm theo đuổi, bộ trưởng Nội Vụ này quyết định một chính sách làm giảm nhẹ việc kiểm soát, một việc mà bà chưa từng loan báo cho Hạ Viện. Bà ta đã đổ cho các viên chức nới lỏng kiểm soát hơn là bà muốn. Nhưng bà là người đã bật đèn xanh cho việc giảm kiểm soát.”

Bị buộc tội, bà May tạm ngưng chức ông Brodie Clark cùng hai công chức cao cấp khác của lực lượng biên giới. Sau đó, ông Clark đã từ chức và nộp đơn khiếu nại cùng nói chuyện với nghiệp đoàn của mình. Trong một thông cáo gửi báo chí, ông Clark nói ông sẵn sàng tham dự các cuộc điều tra độc lập liên quan đến cơ quan biên giới nhưng “vị thế của tôi tại cơ quan đã trở thành khó xử vì những tuyên bố mà Bộ Trưởng Nội Vụ Theresa May đã đưa ra ở Quốc Hội. Những tuyên bố đó không đúng và đã được đưa ra không có câu trả lời của tôi đối với một cáo buộc chính thức. Với bộ trưởng loan báo và nhắc đi nhắc lại lập trường của bà là tôi có lỗi, tôi không thể tin tưởng vào bất cứ điều tra nào do Bộ Nội Vụ hay dưới sự điều hành của bộ là có thể công bằng và không thiên vị.”

Rồi ông lên án những cáo buộc của bà bộ trưởng, “Bộ trưởng Nội Vụ nói tôi đã thêm những biện pháp, không đúng, trong việc thử nghiệm kiểm soát dựa trên nguy cơ. Tôi đã không làm vậy. Những biện pháp này đã có sẵn từ năm 2008-09. Bộ trưởng Nội Vụ còn ngầm ý nói tôi giảm nhẹ kiểm soát để tránh sắp hàng quá dài. Tôi đã không làm vậy. Mặc dầu áp lực phải giảm bớt việc sắp hàng, kể cả từ các bộ trưởng, tôi chưa bao giờ bị cáo buộc là làm hại an ninh để giúp tiện lợi (cho du khách). Mùa Hè năm nay đã có nhiều lúc ở Heathrow, sắp hàng đến 3 tiếng đồng hồ (cho những người không phải là công dân Liên Hiệp Âu Châu), và tôi chưa bao giờ tính chuyện cắt giảm những kiểm soát căn bản để giảm bớt bế tắc.”

Ông cũng nói là sự nghiệp của ông đã bị chấm dứt như thế này sau 40 năm “phục vụ tận tâm” và rất lấy làm tiếc là bà May “bác bỏ quyền trả lời” của ông vì tiện ích chính trị.

Các viên chức của nghiệp đoàn chuyên đại diện cho các công chức cao cấp nói là ông Clark đã bị đối xử “khinh miệt” bởi bà bộ trưởng. Chủ tịch nghiệp đoàn nói thật là đáng ngạc nhiên khi bà bộ trưởng tuyên bố ông Clark “có tội trước khi ông ta có cơ hội trả lời.” Và nay chủ tịch Ủy Ban Nội Vụ Hạ Viện đã mời ông Clark ra điều trần trước ủy ban. Ông Chủ Tịch Keith Vaz đã khen ông Clark là một thành viên nổi trội của cơ quan biên giới, và do đó Quốc Hội cần được biết rõ về chuyện gì đã xảy ra. Bà May đã tuyên bố không từ chức về vụ này và Phủ Thủ Tướng của ông Cameron ủng hộ bà.

Trong khi đó bên Lao Ðộng nay cáo buộc vấn đề chính là vì chính phủ cắt giảm nhân viên và giảm ngân sách của cơ quan nên bà bộ trưởng mới cho nới lỏng để cho có đủ nhân viên làm việc mà không bị ứ đọng ở các bến cảng.

Nhật báo Financial Times (FT) thì chỉ trích cả hai đảng cầm quyền và đối lập là tranh cãi ngoài vấn đề. Theo FT, cái khổ là cánh cửa của Anh Quốc chỉ hé mở mà lại hé mở không có lợi cho Anh Quốc. Những người mà Anh Quốc cần, nhưng nhà kinh doanh không thuộc khối Âu Châu, những thợ có tay nghề cao, những chuyên gia, lại không được chào đón.

Tờ FT chỉ trích là sự bực mình bắt đầu ngay từ khi nộp đơn xin visa, ngay từ khi liên lạc với cơ sở ngoại giao, hay đúng hơn, với công ty mà chính phủ Anh đã giao phó cho việc cấp chiếu khán. Tờ báo nói là rất ít người dân Anh biết là Anh đã trao việc cấp visa cho hai công ty, một là Computer Sciences Corp của Hoa Kỳ và VFS Global của Thụy Sĩ, việc kiểm tra giấy tờ. Quyết định tối hậu là của nhân viên Bộ Ngoại Giao, nhưng việc này đã không làm giảm sự rối loạn và việc áp dụng luật lệ bất nhất, thời gian chờ đợi bất định, và một hệ thống giao tế dịch vụ như là một cơn ác mộng.

Thực ra, điều mà bà May cho phép, giảm thiểu khám xét những hành khách ít nghi ngờ và cho phép các nhân viên kiểm soát biên giới quyền tự ý linh động tùy tiện mà khám kỹ hay khám sơ sài tùy theo tin tình báo là một điều đi đúng hướng.

Nhưng việc này muốn thành công đòi hỏi phải có thay đổi sâu sắc trong thái độ và cách sử dụng tài nguyên. Việc nhân viên của Sở Biên Giới sẽ bị giảm chỉ còn một phần năm vào năm 2015 sẽ làm cho việc có được một chính sách di dân thông minh khó đạt được hơn.

Thành ra kết quả là luật duy nhất của Anh về di dân là làm sao đừng cho họ vào, bất kể họ là ai và có lợi gì cho nền kinh tế Anh hay không. Trong khi đó, thỉnh thoảng, vì quá kẹt, một số sẽ để cho “biến mất” không biết đi đâu.

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

tu tu trong tu?

Người rơm VN tự tử trong tù ở Anh?

Có tin chưa kiểm chứng rằng tháng trước có một người rơm Việt Nam bị bắt vào tù về tội trồng cỏ và sau đó tự tử. Chúng tôi đang cần gấp mọi thông tin có liên quan về vụ này, sẽ giữ kín nguồn tin. Nếu bạn có biết về chuyện đó xin liên lạc ngay với nguoiromuk@gmail.com, hoặc số mobile 07854-920-023

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Chống kiểm tra giấy tờ

http://www.guardian.co.uk/uk/2011/nov/05/border-agency-targeting-bus-passengers

Chống kiểm tra giấy tờ

Hội nhân quyền Liberty lên tiếng phản đối các nhân viên của cục biên phòng bộ nội vụ UKBA (Home Office) tổ chức những đợt kiểm tra hộ chiếu của hành khách đi trên xe buýt. Chuyên trang Observer của tờ nhật báo thuộc hàng lớn nhất nước Anh Guardian trích lời giám đốc pháp lý của Liberty James Welch lên án chuyện này:

- Quí vị dự kiến sẽ trình hộ chiếu ở sân bay quốc tế, chứ không phải ở trạm xe buýt địa phương. Ý tưởng về chuyện các nhân viên công vụ hà hiếp hành khách trên xe buýt để bắt họ chứng minh quyền sống hợp pháp trên đất Anh là không thể chấp nhận được. UKBA phải giải trình cẩn thận nếu thường xuyên thực hiện việc kiểm tra trái phép và hiếp đáp kiểu như vậy.

Lời chỉ trích thêm nặng trong bối cảnh lãnh đạo của UKBA là Brodie Clark cùng hai nhân viên cao cấp vừa bị đình chỉ công tác hôm thứ Sáu vì cáo buộc cho rằng hàng ngàn hộ chiếu không được kiểm tra trong mùa hè vừa qua. Người ta cho rằng nhân viên dưới quyền được yêu cầu giảm bớt chuyện kiểm tra danh tính đối với công dân bên ngoài khối EU vào nước Anh trong tháng Bảy, cùng thời gian với chiến dịch kiểm tra hành khách trên xe buýt.

Thời gian qua, UKBA thường xuyên tổ chức các cuộc kiểm tra giấy tờ hành khách ở Liverpool, đặc biệt là các bến Liverpool Lime Street, Liverpool Central và Crewe. Khi xe buýt liên tỉnh đến Norton Street thì sẽ có hai nhân viên biên phòng lên xe làm nhiệm vụ. Công dân Anh Pete Clark 56 tuổi người Liverpool đã gặp một nhóm kiểm tra như vậy khi đi xe buýt của National Express từ Leeds về và bị hà hiếp theo ông mô tả giống như là cảnh sát ở châu Phi vậy.

- Tôi luôn coi đất nước nơi tôi sinh ra là không bao giờ có những chuyện đáng nhục như vậy, thế nhưng đáng buồn là đã không như thế. Những hành động thường gặp như vậy ở các chế độ đàn áp dân chúng trên thế giới không thể nào có chỗ ở một đất nước dân chủ tự do như Anh quốc.

Trả lời thư khiếu nại của ông Clark, UKBA giải thích rằng các hoạt động tìm kiếm trên xe buýt là được phép của bộ luật về di trú năm 1971, nhưng giới chuyên gia luật chỉ tìm thấy trong đó quyền của "nhân viên di trú kiểm tra bất kỳ người nào đến nước Anh bằng tàu thủy hoặc máy bay".

Vụ việc này tiếp tục khiến UKBA thêm xấu mặt, sau tin tức hồi tuần trước xác nhận họ đã mất dấu vết của số lượng người xin tị nạn lớn bằng số dân của Cambridge.